The ending moment of something

Too much emotional these days…

Ngày cuối cùng trên giảng đường, nghe những tiếng đùa giỡn ồn ào cuối cùng của chúng bạn, nghe những lời dặn dò tâm huyết cuối cùng của thầy, lòng nhẹ lắng.

Cũng đã 4 năm sóng gió nơi đây, mài mông chắc không được bao nhiêu vì nghỉ học quá nhiều :)) nhưng thời gian lăn lộn khám phá, đủ thứ cảm giác vui buồn, đều từ đây mà ra, đều từ đây mà tôi rèn, mà nếm trải.

Lạ là, cái cảm giác thứ gì đó đã quá đỗi quen thuộc bất thình lình biến mất khỏi cuộc đời – không làm người ta cảm nhận được ngay. Chỉ là từng ngày, từng ngày, cái khoảng trống đó lại dần hiện rõ. Và thế giới này, bỗng khác đi biết bao nhiêu. Vắng đi biết bao nhiêu. Ừ thì để lại đó, những kỉ niệm của bao năm tháng sống mái với nhiệt huyết của chính mình, để lại đó những kỉ niệm, và cả những dang dở – những dang dở của một thời ướt mưa. Và để ta, chưa bao giờ là hối tiếc.

Và, bỗng nhớ lại câu trích dẫn, cũng từ một sản phẩm để đời, mà tới nay mới dần thấm, và ngấm.
“Đôi khi, bạn sẽ không bao giờ biết giá trị thật của một khoảnh khắc trong đời, cho đến khi nó trở thành kí ức…” – những ngày NẮNG XANH

…Liệu những sóng gió cuộc đời tới đây, liệu ta có còn nhiệt huyết với đời được như trước, liệu ta vẫn luôn hết mình vì những đam mê, liệu ta có được sống THỰC TẾ… giữa thế giới THỰC DỤNG này không?

Tôi sẽ lại. Mưa. Chờ đấy.

Comments

comments

Subscribe to our newsletter
Sign up here to get the latest news, updates and special offers delivered directly to your inbox.
You can unsubscribe at any time