Có cuộc đời màu xanh

Cuộc sống, đã đủ mệt rồi.

Anh ngu lắm. Anh quyết định rời xa gia đình êm ấm mà vào cái đất chật này rồi lăn ra đường để chịu nếm trải đủ sự bon chen chà đạp đắng cay của những khuôn mặt đáng sợ nơi đây.
Anh ngu lắm. Vì mấy cái mộng mơ ảo tưởng, anh từ chối mọi việc khác rồi chổng đít ra đây chật vật mỗi ngày mỗi giờ, vì những thứ mờ mịt không rõ ràng được ngay cả trước mặt.
Anh ngu lắm. Anh tưởng không chịu nổi mọi sự xảy ra quanh mình. Nhưng anh vẫn tự nén mọi thứ, thu mình lại, bước từng bước một vững chắc trong cơn gió ngược đang cố hất anh khỏi con đường.

Rồi anh ngước lên. Chọn một góc không ai lui đến, chụp một tấm ảnh. Nơi đây anh hay dành buổi chiều ra để đi dạo quanh và thấy những đứa nhỏ vui chơi, khoả đi những khó khăn mỗi ngày. Anh cười, vì chúng nó lì lắm, và nếu chúng muốn gì thì sẽ làm bằng được ấy thôi, té ngã thì lại đứng dậy. Anh lại ngước lên trời cao, gió quấn nhẹ vào mặt. Nhắm mắt lại, mọi hình ảnh, mọi ước mơ lại hiện ra trước mắt. Mình không lý nào lại thua chúng nó, đúng không :)?

Comments

comments

Subscribe to our newsletter
Sign up here to get the latest news, updates and special offers delivered directly to your inbox.
You can unsubscribe at any time