Hoan hô ý thức người dân

Xàm xí cuối ngày…

Hôm nay mất khoảng 4 tiếng ở ngoài đường. Nhưng không vì đường dài mà vì đường quá hẹp cho những chiếc xe, quá hẹp cho những con người nơi đây.
Tôi chạy, anh chị em chạy cùng chiều ép hơn phân nửa phần đường bên trái. (ngã tư 3/2 – Cao Thắng) Tôi dừng đèn đỏ ở giây đầu tiên, nhưng những người đáng vai cha chú vẫn lướt qua mặt, bất ngờ là họ ngồi trong những chiếc 4 bánh, và lại có đến tận 3 chiếc như vậy vượt qua (ngã tư Nguyễn Phúc Nguyên – Rạch Bùng Binh). Họ đua nhau chạy lên lề mặc cho sự la hét của người đi bộ (Nhà hát Hòa Bình – Việt Nam Quốc Tự)

Tôi đã hét lên “Đèn đỏ rồi dừng lại dùm cái đi!”. Cũng không hiểu tại sao. Ai lúc đó cũng quay lại nhìn. Dù sao họ cũng dừng lại thật. Có một sự thật là mỗi lần chạy ra đường phố Sài Gòn giờ cao điểm là tôi đều cảm thấy bực bội, và chưa bao giờ như hôm nay, khói xe và hơi nóng làm nhiệt độ con người cao lên tột độ không chỉ bên ngoài cơ thể mà cả bên trong suy nghĩ. Tôi định sẽ tung vào đứa nào dám giành đường của tôi luôn đấy. Nhưng cũng trong hôm nay, có những khoảnh khắc mà tôi cũng không hiểu phải gọi là gì, chắc là cảm giác bình yên…

Tôi thấy những anh áo vàng. Các anh cần mẫn đứng ở những chốt giao thông và điều khiển dòng xe xuôi ngược trong khói bụi và nắng nóng. Các anh thấy những cô bác vượt qua làn đường cho chiều ngược lại, nhưng các anh ra vẻ vẫn hiểu và vui vẻ tiếp tục công việc của mình, tiếp tục giúp những con người vội vã kia những công việc đơn giản như đi đúng làn đường, biết dừng khi đèn đỏ, chỉ để cho tất cả mọi người thật sự đi được nhanh hơn.
Tôi lại thấy các anh dân phòng, bảo vệ dân phố. Không biết họ có được chỉ thị gì không, nhưng tôi thấy những con người có vẻ không chuyên nghiệp này đã làm rất tốt công việc của những cột đèn giao thông: các anh chỉ với 1 cây gậy và giọng nói mà đến giờ tôi cảm thấy còn tuyệt hơn cả ca sĩ, không màn khói bụi nói lớn để điều khiển ngã tư không đèn trở nên trật tự tuyệt vời. (ngã tư không đèn Bà Hạt – Sư Vạn Hạnh)

Trong làn khói bụi đặc nghẹt đó, bỗng cảm thấy lòng trong trẻo lạ thường. Cười. Cũng không định định kiến cho ai, dù gì sự thật đã phơi bày ra trước mắt. Như thường lệ thì thường tôi sẽ để Only me nhưng không, Tôi sẽ post vì biết chắc chắn sẽ có những ai đó, và tôi dừng lại tại đây, nhường phần suy nghĩ còn lại cho các bạn, những người sẽ tạo nên những thay đổi thật sự. Hi vọng tôi ko ảo tưởng, hẹn gặp bạn trên con đường của chúng ta

12/10. Bonus một tấm hình bình yên chụp ở bãi đá Vũng Tàu

Comments

comments

Subscribe to our newsletter
Sign up here to get the latest news, updates and special offers delivered directly to your inbox.
You can unsubscribe at any time